Câu Chuyện
How We Met
Đó là một thứ Ba bình thường tại xưởng gốm — buổi chiều mà ánh sáng chiếu nghiêng qua rèm vải lanh và thời gian chậm lại không xin phép. Đôi tay Hana đang chìm sâu trong đất sét. Soren đến muộn, lặng lẽ, và ngồi xuống bàn xoay bên cạnh cô.
Họ làm việc trong im lặng suốt một giờ. Rồi cái bát của Soren sụp đổ, và Hana cười — một tiếng cười không che giấu và ấm áp đến mức nó cảm thấy như điều gì đó đã luôn tồn tại.